Hai đứa đang bị lôi cuốn bởi phần đa câu chuyện hài hước thời đái học, bỗng nhiên đèn phụt tắt.

Bạn đang xem: Truyện ma ngắn hài hước

“Á…” – Nguyên la hét lên trong những lúc Huy ngó ngang dọc xem chuyện gì sẽ xảy ra

“Từ từ như thế nào em, chắc là nãy giờ nhảy nhiều cho nên nó tắt đó mà, để anh coi sao”

Huy cách xuống giường, toan chạy lại công tắc đèn sinh hoạt gần lối đi ra vào thì tự nhiên và thoải mái cánh cửa ngõ đóng sầm lại. Nguyên lại la lên lần nữa. Cửa đóng lại, căn phòng trở yêu cầu tối thui. Nên mất một thời điểm Huy mới quen được với láng tối. Cậu bước lại cửa và bật đèn sáng nhưng nhảy mãi không lên. Nghĩ là vì ổ điện, nhưng khi Huy định xuất hiện thì nó như dính kèm chặt, không tài như thế nào mở được. Giờ đồng hồ đây, chúng ta lại bị giam lỏng trong một căn phòng khóa kín, chỉ khác ở chỗ, ngôi nhà này mặc dù sao cũng dễ chịu và thoải mái hơn vì là phòng ngủ của Nguyên.

“Hết biện pháp rồi” – Huy thở lâu năm – “không mở cửa được”

“Vậy giờ làm sao đây?”

“Anh cũng lừng khừng nữa. Thôi cho tới đâu thì tới thôi. Cùng với lại, anh đã ở cạnh em dù bất cứ chuyện gì xảy ra mà”

Vừa hoàn thành câu, một tiếng lục sục phát ra từ bên ngoài phòng. Rồi lại sở hữu tiếng bước đi từ xa. Tiếng bước đi nặng nề mỗi lúc càng tới gần. Nguyên vẫn nằm ngồi bật dậy, co rúm trong chiếc chăn mỏng. Huy cũng ngồi lên chóng cạnh Nguyên, hồi hộp đợi đợi. Tiếng bước đi tới trước cửa phòng, nhưng lại rồi lại cách qua luôn. Nhì đứa thở phào vơi nhõm nhưng chưa được bao thọ thì lại sở hữu tiếng đập liên miên từ phía bên ngoài cửa sổ. Cả nhị nín thở, riêng biệt Nguyên thì cảm hứng đó đã lại là trơn ma của Quyên như nó đã mở ra ở phòng tiếp khách khi nãy.Không khí trong chống trở yêu cầu ngột ngạt khiến cho cả nhì đứa đều mong đưa tay xuất hiện sổ, với nếu Huy không chuyển tay ngăn kịp lúc, có lẽ rằng Nguyên đã tháo dỡ chốt cửa. Căn hộ yên tĩnh trở lại, tuy thế rồi cả hai lại nghe tiếng nói phát ra từ bao phủ bốn bức tường. Đó là giọng nữ, chừng mười bảy mười tám.

“Tôi bi thiết quá” – Giọng phái nữ ấy phát ra nghe rõ mồn một.

Điều nên để ý là những âm thanh ấy nghe như xuất phát từ một nơi xa thẳm nào đó. Nguyên bịt tai lại tuy vậy dù có nỗ lực cách mấy cũng không thoát được tiếng nói ấy.


“Tôi đơn độc quá…”

Đang hoang mang, Huy cùng Nguyên hốt nhiên giật mình bởi tiếng bước chân khi nãy vẫn quay trở lại, cùng lần này nó bước nhanh hơn. Nó tạm dừng trước cửa ngõ phòng ngủ và kế tiếp là một loạt tiếng đập cửa. Nếu là một trong bóng ma bên ngoài hành lang thì nó thiệt hung hãn, đạp mang đến nỗi góc cửa suýt nữa bung ra.

Nguyên ngồi bị tiêu diệt đứng trên chóng với nhì hàng nước tuôn ra từ bỏ khóe mắt. Cùng với những âm nhạc ấy là một cảm giác lãnh lẽo kỳ lạ lùng; không phải cái lạnh ko kể da tuy vậy là một cảm hứng âm u như chốn núi rừng.

Xem thêm: Học Viện Không Quân Nha Trang, Thông Tin Tuyển Sinh Trường Sĩ Quan Không Quân

Nguyên từ bây giờ gần như hết chịu nổi. Tim cô nhỏ nhắn có thể vỡ bất kể lúc nào. Huy tuy trẻ khỏe hơn nhưng cũng ko đành lòng quan sát Nguyên chịu đựng như thế. Cậu ta la lên một hồi thiệt lớn, thật dài, khủng đến mức có thể át cả những âm nhạc kia, trước sự ngạc nhiên của Nguyên, mặc xác cho tiêng hét gồm vang ra phía hai bên hàng xóm. Lúc cạn hơi, Huy thở hổn hển với không cần lưu ý đến gì hết, cậu ta vươn người tới ôm lấy bạn gái và hôn thật chặt lên môi cô ấy.

“Xin lỗi, nhưng cố gắng này để giúp đỡ em giảm sợ”

Bị bạn trai hôn bất thần nhưng Nguyên tiếp nhận với một niềm vui vì cô đã và đang mong mong mỏi nó. đôi mắt cô nhắm dần, lòng tin thả lỏng. Cụ thể là nụ hôn của Huy đang có tác dụng cô dần quên rất nhiều gì sẽ xảy ra. Với rồi Nguyên chìm trong giấc ngủ.

Nguyên ko biết mình đã thiếp đi bao lâu tuy thế lúc cô hốt nhiên tỉnh, trời vẫn còn rất khuya, tối thiểu là cái đồng hồ trong phòng mang đến cô biết điều đó.

Nguyên quan sát ngang ngó dọc nhưng mà không thấy Huy đâu. Cô càng bất ngờ hơn nữa trong khi thấy cánh cửa đi ra vào đã được mở. Thật lạ quá, Nguyên suy nghĩ thầm, vì lúc nãy Huy cấp thiết mở cửa, cả hồn ma bên ngoài cửa cũng mở ko ra, vậy mà giờ đây nó mở toang, làm ánh sáng của đèn trong bếp rọi vào trong. Rồi Nguyên sực nhớ là hồi nãy nhị đứa sẽ tắt không còn đèn mặt ngoài, cần cô suy nghĩ là có thể Huy xuống bếp. Cô thông báo gọi cơ mà không nghe tiếng trả lời. Lần sản phẩm công nghệ hai, rồi lần lắp thêm ba, đáp lại tiếng điện thoại tư vấn của Nguyên chỉ là một trong không gian trọn vẹn im lặng.

Nguyên quyết định bước đi xuống giường giúp thấy coi gồm phải Huy dưới bếp hay không. Đi ngang qua phòng tắm, Nguyên bắt đầu nhớ ra, vày lúc nãy quá sợ hãi, cô quên mất việc vệ sinh cá thể trước thời điểm đi ngủ. Nguyên nhếch miệng cười cợt rồi bước vào nhà tắm, quên vả việc xuống bếp. Cô đột thấy vòi vĩnh nước không khóa chặt. Sẵn mẫu nước, Nguyên hứng đầy bàn tay rồi vốc nước lên mặt. Nước lạnh làm cho cô thoát khỏi giấc ngủ. Mà lại lạ thay, khi Nguyên vặn lại vòi nước nhằm khóa, nó gần như là không di chuyển. Cô bé cố rất là vặn, toát cả mồ hôi mới được. Ngẩng đầu lên, Nguyên từ ngắm sắc đẹp mình vào gương.

“Nhìn kỹ thì mình… đẹp nhất thật” – Nguyên mỉm cười thầm – “nếu không thích nói là hoa khôi của trường”

Vừa mơ mộng, Nguyên vừa mang ngón tay ướt vẽ lên tấm kiếng. Cô cũng không hiểu biết sao tay cô lại di chuyển như thế, để cô vẽ đại trên tấm kiếng rất nhiều ký hiệu nhưng mình không hề biết hay sử dụng tới. Ngắm hàng ký kết tự “||: : ||” vị mình vẽ, Nguyên giật mình khi thấy được trong gương một bóng người đứng trong ngóc ngách nhà cửa tắm. Cái xúc cảm này hết sức giống với thời điểm cô đứng 1 mình trong nhà dọn dẹp ở trường. Nguyên quay bạn lại. Lần này, nó vẫn đứng đó chú ý cô. Nguyên nhận biết ngay sẽ là Quyên. Cũng vẫn gương mặt ấy, tuy vậy xanh xao hơn thời gian nãy. đứa bạn xấu số đứng yên chú ý Nguyên một hồi lâu, còn Nguyên thì sợ đến bất động. Cái cô nhìn thấy không hẳn là hồn ma, nó chú ý như một chiếc xác ko hồn, một chiếc xác đã bốc mùi, với từ tự tiến lại ngay sát cô.

Nguyên sợ hy vọng đứng tim, toàn thân như bị liệt. Cô mong la lên cùng chạy đi nhưng khung người không theo ý bộ não. Còn Quyên, hay chính xác là loại xác của cô ý ấy, càng ngày càng tới gần bên Nguyên. Cứ mỗi bước đi, từng lớp làm thịt trên dòng xác tê nhão ra cùng chảy xuống sàn nhà, bao gồm chỗ lộ rõ ống xương trắng mặt trong. Nó dừng trước phương diện Nguyên, hai tay chuyển lên ráng chặt Nguyên, miệng gồm của động như đang muốn nói

“Không bay được đâu….”

Vẫn tiếng nói của một dân tộc văng vọng từ cõi âm ấy tuy nhiên lần này không có Huy bên cạnh, Nguyên cảm thấy đơn độc vô cùng. Loại xác mở miệng to to khiến một mảng giết nhão rơi xuống có tác dụng lộ rõ hốc mắt black thẳm của nó; rồi tiến tới như ý muốn nuốt sống Nguyên.

“KHÔNGGGG” – Nguyên la lên – “Anh Huy, cứu em với”

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi mối cung cấp dongphucmerriman.com cùng tên tác giả khi lấy truyện đi bất kể đâu
*