Website dongphucmerriman.com tổng hợp bài văn mẫu đề tài đề cập về một kỉ niệm kỷ niệm của em . Các bài văn mẫu dưới đây có đặc tính tham khảo. Bạn đọc không nên copy giống hệt nhé.

Bạn đang xem: Bài văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ lớp 5


Bài văn mẫu Kể về kỉ niệm lưu niệm lớp 6 số 1

*
văn mẫu đề tài kể về một kỉ niệm lưu niệm của em

Em nhớ mãi không phai tiết trả bài hôm ấy … khoảnh khắc khiến ngỡ ngàng và khổ cực nhất với em bắt đầu từ khi bước vào lớp sáu, cũng chính vì em đã biết thành một điểm ba môn có tác dụng văn.

Cô giáo Thanh trả bài kiểm tra cho lớp. cô giáo đặt cuốn vở của em xuống bàn, khuôn mặt có vẻ không hề vui. Linh tính như mách bảo điều gì, em hấp tấp lật giở từng trang. các điểm tám, chín đỏ chói ở đầu trang như sẽ mỉm cười đối với em. Em lật tiếp. Chao ôi! Em chẳng thể tin vào mắt mình: một điểm ba to tướng lộ diện trước mặt! Choáng váng, em như lịm đi trước sự thực phũ phàng ấy.

Không được, chẳng thể như vậy được! Em vẫn gắng định thần nhìn lại, nhưng mà còn nghi ngại gì nữa? Con số ba in rõ trên trang vở. Em gấp rút gập vở lại, bần thần nhìn những bạn khác, nhường nhịn như bạn nào thì cũng hớn hở với kết trái của mình, chẳng ai để ý tới nỗi đau khổ của em. Có lẽ các bạn nghĩ rằng em đang sung sướng với điểm tương đối cao như mọi lần vị em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ càng tuổi thân, em cúi gầm mặt xuống. Lần giở lại bài, mẫu chữ cô phê hiện lên rõ ràng trước mắt: Lạc đề!

Em phát âm lại đề bài và trông thấy đúng là mình sai thật. Đề bài bắt buộc tả một chiếc sông (một cánh đồng hay một góc phượng…) gắn với kỉ niệm thời ấu thơ, thế mà em lại đi nhắc về một kỉ niệm sâu sắc thời nhỏ. Đề bài ấy đối với em không hề khó chỉ là em quá chủ quan, chẳng chịu đựng đọc kĩ. Lưu giữ lại tiếng làm bài hôm đấy, em vẫn nộp bài đầu tiên trước bao đôi mắt thán phục của bè bạn mà bỏ quên lời cô giáo nhắc nhở: tất cả các em đề xuất xem lại bài thật kĩ trước lúc nộp. Có lẽ vì ỷ vào sức học tập của mình, và thỏa mãn nhu cầu trước đa số lời khen của thầy cô và bạn bè nên em vẫn thành một đứa bé tự mãn, kiêu căng từ khi nào chẳng biết.

Đúng lúc ấy, bạn Hà thì thào mặt tai em, giọng mừng rỡ:

– Lan ơi, bài hôm nay tớ được bảy điểm nhé! gắng mãi rồi mình cũng đạt điểm khá hơn một tý. Bà bầu mình chắc chắn mừng lắm … Ủa! mà lại sao mặt cậu tái cố kỉnh kia? Được mấy điểm? đến tớ xem nào!

Nghe Hà kể, em lại càng đau buồn và xấu hổ. Hà đã sung sướng với điểm bảy đầu tiên của môn làm cho văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm bảy là bình thường, thế mà hôm nay lại bị điểm ba! Chẳng thể nào diễn đạt hết nỗi bất lực của em lúc đấy. Em cảm thấy ánh mắt cô vừa buồn rầu, vừa kinh ngạc, rồi lại thất vọng: Sao lại thế hả Lan? Cô rất buồn …

Trên đường về, em lo âu và bối rối. Cha mẹ tin tưởng ở em rất nhiều. Nếu như biết em bị cha điểm môn có tác dụng văn thì cha mẹ em sẽ nghĩ gì đây? bố thường động viên em học tập cho giỏi và hi vọng rằng em cũng sẽ trở thành giáo sư như bố. Còn chị em nữa, biết bao đêm bà bầu ngồi đan len, chũm chờ em học kết thúc bài để cùng nhau đi ngủ. Bà mẹ cũng chỉ muốn có một điều là đàn bà mẹ học giỏi giang. không thể làm cho thân phụ mẹ thất vọng, em đang giấu bài xích đi, sẽ nói lại rằng cô bỏ qua bài này sẽ không chấm điểm vị cả lớp làm bài kém quá … lẩn quẩn với ý nghĩ không xuất sắc đó, em vẫn về đến nhà mà chất xám vẫn mông lung.

Vừa vào tới cổng, mẹ nhẹ nhàng bước xuống thềm đón em. Ánh quan sát của mẹ chợt hoảng hốt lúc thấy em trông phờ phạc mỏi mệt. Em sẽ ôm chầm mang mẹ, khóc tức tưởi. Không, em chẳng thể lừa dối người mẹ yêu dấu của mình.

Tối hôm ấy, em đang xem kĩ lại bài. Điểm ba nhắc nhở em hãy quan sát lại mình. Em từ nhủ: sẽ chỉ gồm một điểm ba này mà thôi. Em sẽ cố cầm tiếp tục giành được các điểm chín, điểm mười và sẽ lại được cha mẹ, thầy cô giáo, bè bạn tin tưởng yêu quý như trước.

Bài văn chủng loại 2

Ngày giá lạnh nhất vào mùa đông năm ngoái là ngày cơ mà em không thể nào quên. Cũng nhờ vào ngày hôm đấy mà em biết sống hữu dụng, có chân thành và ý nghĩa hơn.

Em cùng Mai sống chung một xóm từ ngày trước. Bởi vì hay sang chơi yêu cầu em cũng biết đơn vị bạn ấy điều kiện cuộc sống thường ngày không được tốt cho lắm. Mai là một trong những cô bạn rất xuất sắc bụng, bạn đấy đã giúp đỡ em rất nhiều trong học tập. Hai đứa lúc nào cũng bám nhau giống như sam, chẳng bao giờ cãi vã hay giận dỗi gì cả.

Em còn nhớ, mùa đông thời gian trước trời vô cùng lạnh, chỉ việc bước ra phía bên ngoài sẽ cảm giác được sự giá rét như cắt da giảm thịt. Chúng em yêu cầu mặc thật rất các lớp áo ấm mới có thể đi đến ngôi trường thân yêu. Đúng vào hôm trời lạnh lẽo nhất, em thấy Mai ngồi run cầm cập, môi tím tái, tuỳ thuộc lạnh cóng lại. Khi nhìn lên trên người bạn ấy em mới thấy bạn đó chỉ khoác một cái áo mỏng bên trong và một cái áo len cũ mặt ngoài. Thấy vậy, em thương bạn lắm, em đến bên rồi thay lấy bàn tay lạnh cóng của Mai và hỏi:

– Cậu mặc ít áo thế này lạnh lắm nên không?

Mai cười và đáp lại em:

– Không sao đâu, tớ khoác thế này quen rồi, như thế là đủ ấm rồi!

Trong đầu em lúc ấy bỗng nảy ra dự định sẽ bộ quà tặng kèm theo cho Mai chiếc khăn len em đã quàng bên trên cổ. Chiếc khăn đó mẹ vẫn mất một thời gian rất rất lâu để đan tặng em đúng thời điểm sinh nhật vừa rồi. Em rất quý chiếc khăn ấy nhưng vì thương bạn nên em không cảm thấy tiếc chút nào. Lúc đầu Mai cứ chối từ, em nài nỉ mãi bạn đó mới chịu dấn lấy. Mai nói cảm ơn em, trông bạn ấy biết ơn em lắm. Lúc bạn đó quàng chiếc khăn vào em thấy khuôn mặt bạn như đỡ nhợt nhạt hơn, em cũng cảm xúc vui hơn vị đã truyền bớt hơi ấm cho Mai giảm lạnh.

Xem thêm: Quần Tây Nữ Đẹp, Thời Trang Mẫu Quần Tây Nữ Mới Nhất Năm 2021

Trên con phố về công ty em lại khá lo âu. Em sợ hãi mẹ bi thương vì em đã cho bạn món tiến thưởng sinh nhật mẹ tặng. Vừa về tới cổng đã thấy bà mẹ đứng đón em, em chẳng biết phải nói với mẹ về chuyện đó nạm nào. Thấy bên trên cổ em không quàng khăn, chị em vội hỏi:

– Trời lạnh thế này sao con không quàng khăn vào, nhỡ bị tí hon thì sao?

Em hổ hang ngùng bước đến và nhẹ nhàng nói với chị em một phương pháp ấp úng:

– chị em ơi, khi sáng con thấy Mai chỉ mang hai chiếc áo mỏng manh nên … bé đã tặng ngay lại chúng ta … cái khăn của mẹ rồi ạ. Bé xin lỗi vì không giữ quà bà mẹ tặng!

Em cứ nghĩ bà bầu sẽ mắng em vì không biết trân trọng quà mẹ tặng, nhưng không ngờ bà mẹ lại ôm em vào lòng và trìu mến nói:

– con của chị em ngoan quá, con lớn thật rồi, đã biết để ý tới người khác. Mẹ không trách bé đâu.

Lúc đó em thấy nhẹ nhàng và niềm hạnh phúc lắm. Mùa đông giá rét giá rét mướt cũng trở thành ấm áp hơn. từ khi đấy em luôn tự hứa phải biết để ý đến bè bạn, tới mọi người xung quanh và làm cho thật nhiều việc thật tốt cho cha mẹ vui lòng.

Bài văn chủng loại Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em hay độc nhất số 3

Đang cọ rau, gặm cơm giúp mẹ em đột nhớ lại ngày trước lúc lần đầu làm mấy bài toán thế này. Đó quả là một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhưng em không thể nào quên: lần đầu tiên tự đi chợ làm bếp cơm.

Em rất thích nấu nướng nhưng khi còn nhỏ em không bao tiếng được tự tay vào bếp. Mỗi khi em ao ước động vào con dao hay nhà bếp thì bà mẹ đều chống sự vì sợ em còn nhỏ, em không biết làm sẽ dễ dẫn đến thương. Thế cho nên dù thích đến mấy em cũng chỉ hoàn toàn có thể ngồi gọn ở phía bàn ăn chú tâm nhìn từng động tác của mẹ khi nấu bếp. Em ước gì có thể lớn thật nhanh để phụ giúp được bà bầu và nấu những món mình thích.

Đấy là chuyện của 2 năm trước, bây giờ em đã nấu được tương đối nhiều món ăn. Vấn đề em lần đầu được tự nấu ăn là một kỉ niệm thật đáng nhớ. Hôm đó là một ngày cuối tuần, em được nghỉ ở nhà. Giống như bình thường cả công ty sẽ cùng nhau ra công viên chơi hay đi xem phim. Nhưng đúng lúc đó, tía em đi công tác xa, còn chị em em thì có bài toán đột xuất cần giải quyết tại cơ quan nên đều đi vắng. Trước lúc đi người mẹ đã dặn em ở nhà trông nhà kỹ lưỡng, không được tự tiện mở cửa cho những người lạ, tới buổi trưa chị em sẽ về. Sau lúc mẹ đi em ngồi xem bộ phim hoạt hình yêu thích mọi ngày, rồi lấy truyện tranh ra đọc, lấy bánh ra ăn. Đến buổi trưa, em cảm thấy rất đói, quan sát đồng hồ nước thì đã gần tới mười nhị giờ. Em thắc mắc không biết bà bầu bận gì cơ mà mãi không về, em chạy ra gọi một cuộc điện thoại cho mẹ:

– người mẹ ơi, trưa nay người mẹ có về nhà không ạ?

– Trên ban ngành có nhiều việc cần giải quyết quá, giờ mẹ vẫn chưa xong, con đói thì lấy tạm bánh ra ăn uống nhé, lát bà mẹ về mẹ mua đồ nạp năng lượng cho nhỏ sau nhé! – Mẹ nói.

Em đành cụp máy và quay về phòng phát âm truyện chờ người mẹ về. Bụng mặc dù đói nhưng em không muốn ăn uống bánh vì sáng hôm nay em đã ăn bánh ấy rồi. Trong đầu em bỗng dưng nảy ra ý tưởng: “Hay là mình tự nấu bếp nhỉ?”. Nghĩ vậy em chạy ra phòng bếp mở tủ lạnh, nhưng trong tủ chỉ còn vài trái trứng, không hề còn một chút ít rau xanh nào. Em lập tức chạy vào mang tiền tiêu lặt vặt của em, nhấc chìa khóa ra mở cổng đi mua rau. Em ra đi phía chợ tại đầu ngõ để mua một bó ra muống. Em thấy ở đấy có dưa chuột yêu cầu em đã mua thêm một ít dưa loài chuột về nạp năng lượng vì mẹ vô cùng thích ăn. Vừa đi trên đường em vừa hí hửng, nghĩ thầm vào lòng: “Chắc mẹ sẽ rất ngạc nhiên đây”.

Về tới nhà em bắt đầu cắm cơm, nhặt rau xanh muống, em nhớ lại trong đầu bí quyết ngày thường người mẹ nấu để làm theo. Em vo gạo, tuy nhiên đến khi đong nước em chần chờ đong cầm cố nào yêu cầu em đến theo cảm tính, không hề biết cho như thế nào là vừa. Sau đó em rửa sạch rau để chuẩn bị nấu. Em lấy chiếc nồi to nhất, đun một nồi nước luộc rau thật nhiều. Đợi mãi nước chưa sôi đề xuất em vẫn ra gọt dưa chuột. Em thấy bà bầu hay lấy con dao gọt mướp để gọt bắt buộc em có tác dụng theo. Công đoạn đấy thật đơn giản. Nước sôi em đến rau muống vào luộc, nhưng lại không hiểu sao em làm như mẹ nhưng rau muống lại không hề có màu xanh. Sau đó em đặt chảo lên để ốp trứng, vì cho lửa quá to nên em có tác dụng cháy một quả trứng, em đành đề nghị bỏ nó đi. Em ốp lại nhị quả mới, lần này đã thành công hơn rồi, chỉ bị cháy một chút thôi, tuy nhiên trông nó không được đẹp mắt lắm. Em hì hục có tác dụng hơn một tiếng, rồi cuối cùng đã bày xong thành tựu của mình lên bàn ăn, chỉ chờ chị em về trải nghiệm thôi.

Một lúc sau, giờ chuông cửa vang lên, bà mẹ về, tay xách theo một túi món ăn sẵn. Em lon ton chạy ra đón bà bầu và dắt chị em vào tức thì trong bếp và khoe ngay:

– chị em ơi, bé tự nấu cơm ngóng mẹ đó. Bà bầu hãy thử trình độ chuyên môn đầu phòng bếp của nhỏ nhé!

Mẹ em vẫn không hết ngạc nhiên, đứng nhìm mâm cơm một lúc mẹ mới ngồi xuống. Người mẹ gắp từng món để thưởng thức. Bà bầu vừa ăn uống vừa khen em nấu ăn khéo vì nhiều món em nấu không có cần cho nhiều gia vị mong kì. Khi mẹ chú ý lên nồi nước luộc ra muống lớn trên phòng bếp mẹ chỉ bật cười. Từ sau hôm đó mẹ đã biết em cũng có thể tự nấu ăn nên mẹ bắt đầu dạy em nhiều món đối kháng giản. Hiện nay tại em sẽ nấu được thuần thục tương đối nhiều món.

Chắc hẳn em sẽ không bao giờ quên kỉ niệm đấy.Trong cuộc sống đời thường em nghĩ cũng cần được có nhiều lúc mình phải nỗ lực và cố gắng để làm những việc mình yêu thích.