Đến già mới đột tỉnhTừ theo cộng mang lại chống cộngHồi cam kết Tống Văn Công

Người Việt Books xuất bạn dạng lần đầu tiên tại Hoa Kỳ

Bia cùng trình bày: Uyên Nguyên

Thương yêu khuyến mãi ngay vợ tôi: Phan Thị Ngọc Mai và các con: Phương Chi, Phương Nguyên-Đức Tiến, Mai Hiền-Tăng Thịnh.

Bạn đang xem: Đến già mới chợt tỉnh pdf

Tiểu sử Tống Văn Công

Tên họ: Tống Văn Công

Ngày tham gia kháng chiến chống Pháp: 6-1949

Tham gia Vệ Quốc Đoàn (của Việt Minh): 1951

Tập kết ra miền Bắc: 2-1955

Viết báo: 1952 (cộng tác viên báo Nhân Dân miền nam do trần Bạch Đằng thống trị bút)

Phóng viên báo Lao Động: 1-1960-1975

Tổng biên tập báo Lao Động new (cơ quan ngôn luận của cấu kết công đoàn giải phóng miền nam (ông Nguyễn Hô) cai quản tịch: 6-1975-1976

Tổng biên tập báo công nhân Giải Phóng (Người Lao Động): 1976-1986

Tổng biên tập báo Lao Động: 1988-1994

6-1994: ngủ hưu vày bị tố cáo tất cả “âm mưu diễn biến hòa bình”

9-2009: viết bài “Đổi new đảng tránh nguy hại sụp đổ” bị đảng cùng sản buộc kiểm điểm tuy vậy vẫn thường xuyên viết 30 bài nữa. Tổ chức Đảng mở 15 cuộc kiểm điểm và yêu mong tự nhấn một bề ngoài kỷ luật. Ngày 25 tháng năm 2014 công bố “Lời chia tay với đảng cùng sản Việt Nam”.

Lời bên xuất bản

“Một lúc nạn bưng bít tin tức bị phá bỏ thì các cơ chế độc tài đang tan rã”, Václav Havel nói như thế thì cùng những người có tầm thường chí hướng ra đời “Hiến Chương 77” nhằm mục tiêu tranh đấu cho câu hỏi loại bỏ chế độ cộng sản tại Tiệp khắc.

Nhà văn Václav Havel là kịch tác gia từng bị chế độ cầm tù cùng là tổng thống thứ nhất của tiệp tự khắc sau khi cơ chế cộng sản sụp đổ.

Đã sống và phiên bản thân đã thử nghiệm mẫu xã hội cộng sản toàn trị trên quê hương, Václav Havel nhìn thấu bộ mặt của chế độ đã hủy diệt xã hội, có tác dụng mọi fan – ko trừ một ai, từ bỏ giới chỉ huy chóp bu cho tới từng fan dân đầy đủ “sống dối trá”. Havel vạch trần xích míc đặc thù của chế độ: mâu thuẫn giữa nhu cầu tự nhiên của con tín đồ có bản chất sống động và chân thực đối chọi với cơ chế phi tự nhiên, bị tiêu diệt cứng và gian dối của khối hệ thống toàn trị. Theo ông, trong cơ chế toàn trị, từng cá nhân bị đánh bật khỏi sinh hoạt truyền thống lịch sử như gia đình, các bạn bè, hội đoàn, tôn giáo… để chịu đựng đựng sự áp để của cỗ máy đảng, đơn vị nước và những đoàn thể bù nhìn.

Hậu trái là “dối trá lên ngôi”. Người ta nghĩ một nhằm nói một nẻo.

Với ý thức mãnh liệt rằng con bạn đáng được sinh sống thật với thực chất của mình với đời sinh sống dân sự đề xuất được hồi phục, Václav Havel lôi kéo mọi người ra khỏi nỗi sợ hãi hãi, bước đầu từ bài toán giải phóng đời sống khỏi sự gian sảo đang bao trùm. Ông thúc giục mọi tín đồ đừng nói, chớ làm đầy đủ điều họ không tin tưởng, mà lại hãy nói với làm gần như gì tin là đúng. Nghĩa là hãy sinh sống thật. Và cưng cửng quyết không dự vào trò hề là các sinh hoạt lố bịch lừa mị dân của chế độ.

Chế độ cộng sản toàn trị Tiệp Khắc trước khi sụp đổ năm 1989 và chế độ toàn trị tại Việt Nam kéo dãn dài đến nay gồm cùng khuôn mẫu: là nhỏ đẻ của chế độ cộng sản toàn trị Liên Xô. Và những suy nghĩ của Václav Havel cũng là của người Việt. Điển hình của lối quan tâm đến đó là tác giả cuốn sách này, ông Tống Văn Công.

Ông Tống Văn Công chỉ bắt đầu nhận ra bộ mặt không tính fan của cùng sản thủ đô khi thông tin bùng nổ trên internet.

Ông thú nhận: “Cứ nghĩ mình bắt đầu làm Vệ Quốc Đoàn lúc vừa tròn 18 tuổi, rồi quân ngũ là sẵn sàng chuẩn bị đi cuốc đất, gánh gạch xây nhà, hàng chục năm nạm bút bảo vệ chế độ, nên gồm đủ tư phương pháp khuyên đảng về bên với dân với nước. Mà lại tôi đã lầm! chưa phải nhầm bây giờ mà nhầm từ bỏ ngày trước tiên với lòng đầy trường đoản cú hào phi vào ‘con đường phương pháp mạng’. Nhầm khi đọc cha chữ Vệ Quốc Đoàn mà không hiểu nhiều nó trang điểm cho một ý thức hệ còn đang ở ẩn giấu”.

Nhiều thực sự xảy ra khiến Tống Văn Công xét lại lý tưởng nhưng ông muốn triển khai trong ngay gần cả cuộc đời. Ông tâm sự: “Năm 1990 phong trào dân chủ nổi lên khỏe khoắn ở những nước xóm hội chủ nghĩa Đồng Âu với Liên Xô. Ở trong nước, è cổ Xuân Bách đòi đổi mới chính trị, âm nhạc sĩ đòi tự do tư tưởng cùng sáng tác. Nguyễn Văn Linh dùng rất nhiều thủ đoạn nhằm đảm bảo sự sản phẩm hiếm của đảng cộng Sản: Đi thủ đô hà nội cầu hòa cùng với địch, cách chức Trần Xuân Bách, chỉ huy việc không bổ nhiệm nhà văn Nguyên Ngọc, giữa hội trường tía Đình thời gian mừng ngày Quốc Khánh năm 1990, công khai gọi ‘con Dương Thu Hương kháng Đảng, thằng Nguyễn quang đãng Sáng lỗi hỏng’”. Trước cách hành xử của Nguyễn Văn linh, tổng Văn công mượn hai câu thơ của Nguyễn duy để nói lên nỗi nghêu ngán của mình: “Ta nhớt nhợn loại há mồm vĩ nhân tôm cá. Khạc đầy đủ nghề thằng nọ con kia.”

Václav Havel lôi kéo mọi người hãy làm đều gì mình tin là đúng. Tống Văn công trước khi bước qua lời nguyền vào mức tuyên thể dự vào đảng cùng sản, đang không dám hành xử đúng với những gì ông muốn.

Ông viết trong hồi ký là từng sống một thời vô luân để hai chữ “liên quan” đè lên cơm trắng áo. Và chỉ trích chủ yếu mình

Ông viết vào hồi cam kết là từng sống 1 thời vô luân để hai chữ “liên quan” đè lên cơm áo. Và chỉ còn trích chủ yếu mình “sau lúc anh trần Xuân Bách bị kỷ luật, tôi còn liên tiếp làm tổng biên tập báo Lao Động cha năm nữa, nhưng không đến thăm anh một lượt nào”!

Chẳng riêng ông, đa số người khác cũng thế: “Nhiều fan nhờ è Xuân Bách mà leo lên quyền cao chức trọng, nhưng sau khi ông bị kỷ luật, trong cả bao năm có anh làm sao dám mang lại thăm ông thày cũ của họ đâu”! Tống Văn Công đau khổ kết luận: “cũng chớ trách chúng ta hèn, bởi họ phải sinh sống ‘một thời vô luân’ mà”!

Trong diễn văn phát âm khi nhậm chức Tổng thống Tiệp Khắc, Václav Havel tin tưởng giang sơn ông rồi ra sẽ sở hữu được dân nhà tự do, tuy thế điều ông lo ngại là nên nhiều ráng hệ nữa dân tộc ông mới hồi phục được niềm tin lẫn nhau vì mọi tín đồ đã triền miên sống hai mặt gián trá với nhau bên dưới thời chính sách toàn trị.

Tại việt nam xã hội chủ nghĩa, “dối trá lên ngôi” thấy rất rõ qua mẩu truyện “Con Trăn Thần” Tống Văn Công kể lại:

“Báo Lao Động thân năm 1963 tất cả đăng bài của thông tín viên tất Biểu ở nhà máy sản xuất bơm Hải Dương tin báo anh Lê Văn Hạng công nhân nhà máy trong lúc đi nghỉ ngơi phép mang lại miền Tây tỉnh nghệ an đã bắn hạ một nhỏ trăn lớn trước đó chưa từng thấy. Tin này được nhiều bạn đọc giữ hộ thư hỏi thêm đưa ra tiết. Tòa soạn liền cử phóng viên Trần thanh bình tới chạm chán Lê Văn Hạng. Nghe anh này thuật lại mẩu truyện quá hấp dẫn, anh Bình gợi nhắc anh vớ Biểu viết lại trường đoản cú mẩu tin ngắn thành một bài xích ký sự dài đăng nguyên một trang báo. Anh vớ Biểu viết bài xích có tựa đề ‘Con Trăn Thần’. Nội dung bài viết kể: trước lúc anh Hạng cho tới đây, nhân dân khôn cùng hoảng sợ, bởi con trăn đã bắt đi hai nhỏ bò, hai cháu bé. Khi anh Hạng tìm gặp mặt được nó, bé trăn vùng dậy, chứa đầu lên cao quá các ngọn cây cổ thụ, mồm phun phì phì, nước bọt bong bóng tuôn xuống như mưa. Anh Hạng yêu cầu luồn lách lựa thế để nã đạn đúng vào mồm nhỏ trăn liên tiếp 16 phát, nó mới ngã vật làm gãy bao nhiêu cây cối. Dân xã được tin chuyển hai nhỏ trâu cổ tới giúp anh Hạng kéo bé trăn về làng. Tín đồ ta đo nhỏ trăn lâu năm gần 30 thước, thân nó to bởi cái vành bánh xe cộ đạp. Họa sỹ Minh Tần minh họa trông y như cảnh Thạch sanh chém nhỏ chằn tinh.

“Số báo đăng bài này tạo tiếng vang bự trong và kế bên nước. Dân chúng Nhật báo Bắc gớm dịch bài và đổi tựa đề là ‘Dũng sĩ khử mãng xà vương’ kèm theo bức ảnh minh họa cho câu chuyện thần kỳ. Bên thơ Tố Hữu, trưởng phòng ban Tuyên huấn tw Đảng nói với hội nghị Tuyên huấn – báo chí truyền thông về niềm trường đoản cú hào dân tộc đã có một công nhân bình thường nhưng hành động phi thường, là ‘Thạch sinh thời đại , ‘Thạch Sanh cùng sản’. Hồ chủ tịch mau chóng bộ quà tặng kèm theo thưởng đến Lê Văn Hạng ‘Huy hiệu bác Hồ’. Ban thi đua khen thưởng tw làm thủ tục xét thưởng huân chương lao cồn hạng nhất…

“Giữa lúc cả nước đang náo nức vui vẻ thì bỗng bao gồm một tin chấn động: các nhà khoa học bố Lan cho rằng con trăn lớn tưởng xuất hiện ở nước ta nếu là có thật thì nó tiến công đổ các học thuyết về cổ sinh đồ dùng học đang được giảng dạy hằng trăm năm nay. Họ ý kiến đề nghị Nhà nước ba Lan mua bộ khung này với giá tương đương một nhà máy sản xuất lớn. Trước mắt, chúng ta xin công ty nước việt nam cho bọn họ được tới điều tra bộ xương nhỏ trăn thần và khu rừng rậm nơi anh Hạng tìm thấy con trăn và phun chết nó. Bọn họ phán đoán, khu rừng rậm này cần là rừng nguyên sinh cùng rất có thể ở đó còn có nhiều động vật to đùng của thời tiền sử!

“Tin này như một tiếng sét làm cho tỉnh cơn mê. Hồ quản trị chỉ thị phải lập cập xác minh sự thật. Ban Tuyên huấn trung ương yêu cầu báo Lao Đông trong thời gian nhanh nhất có thể phải có báo cáo chính xác.

“…Trong thời điểm ban chỉnh sửa báo Lao Động cho phóng viên báo chí xuống nhà máy sản xuất bơm Hải Dương mày mò thực lỗi thì một hiệp tác viên tờ báo là kỹ sư nông nghiệp trồng trọt của bộ Nông trường, nhân đến tòa báo gửi bài xích cộng tác đang vui chuyện đề cập rằng chủ yếu anh ta được tận mắt chứng kiến lúc anh Hạng đưa con trăn thần về nông trường. Anh nói, siêu tiếc là bài báo của tất Biểu không kể những cụ thể không thể nào quên như: lúc hai nhỏ trâu kéo nhỏ trăn về cho tới đoạn dốc tương đối cao làm việc khúc xung quanh vào công sở nông ngôi trường thì một nhỏ trâu bị đứt ruột, ngã khuỵu. Từ công sở gần đó, năm sáu cô nhân viên tò mò và hiếu kỳ chạy ra xem. Vừa nhận thấy đầu nhỏ trăn lớn lao há mồm thè lưỡi, các cô tá hỏa nháo nhào ù bửa chạy, một cô yếu ớt tim bất tỉnh nhân sự xỉu.

“Anh kỹ sư đã khiến cho Ban chỉnh sửa báo Lao Động như sắp chết đuối vớ được cọc. Anh Nguyễn Anh Tài kiến nghị anh kỹ sư làm núm vấn mang lại đoàn báo Lao Động vào rừng nghệ an thẩm tra vụ trăn thần. Đang vui chuyện, hóm hỉnh hốt nhiên anh im lẽ, trầm tư, nói khôn cùng lấy làm tiếc, vì các bước đang ông chồng chất, ko thể sắp xếp để thuộc đi cùng với đoàn.

“…Anh kỹ sư ngồi yên mấy giây, rồi hai vai run lên, đầu gục xuống, vừa nức nở khóc, vừa nói ko ra lời: ‘Tôi… tôi cứ tưởng mọi câu hỏi đúng như trong bài bác báo là … tôi từ đó rồi thêm thắt cho vui câu chuyện… Tôi xin lỗi… cực kỳ là xin…lỗi…’!

Kết luận câu chuyện “Con Trăn Thần”, Tống Văn Công viết: “Không chỉ báo Lao Động mà những cơ quan chỉ đạo của Đảng, nhà nước mọi muốn mẩu chuyện “Thạch Sanh cộng sản” quên dần dần trong yên lặng, bởi nó phơi bày sự dốt nát, háo danh và cẩu thả của cả khối hệ thống chính trị và kỹ thuật của chế độ”.

Tống Văn Công thức tỉnh huyễn mộng với cộng sản dựa vào thông tin nở rộ trong thời đại Internet, nhưng chưa phải người cùng sản nào cũng nhận ra bộ mặt thật của chính sách toàn trị, cho dù hằng ngày biết bao thực tế ê chề diễn ra chung quanh. Điển hình là chủ yếu thân phụ ông Công, tín đồ đảng viên vào đảng cùng sản từ năm 1930, từng gia nhập chín năm phòng Pháp.

Xem thêm: " Máy Tính Cầm Tay Casio - Mua Online Máy Tính Bỏ Túi Giá Cực Tốt

Ông Công thuật lại nội dung một trong những buổi trò chuyện thân hai thân phụ con sau năm 1975, phụ vương ông nói: “Tao vẫn có niềm tin rằng chỉ gồm chủ nghĩa cùng sản bắt đầu triệt nhằm giải phóng được mang lại loài người, nhưng mà mà bầy đảng viên sinh hoạt quận tía Tri này tao thấy mang thằng như thế nào ra bắn cũng xứng đáng tội hết, mày à”! Một người chúng ta ông Công ngồi nghe chuyện giữa hai thân phụ con ông Công, bình luận: Chưa nói tới cái công ty nghĩa cộng sản, ngay chiếc chủ nghĩa thôn hội cũng còn thừa xa! Nói chỉ bao gồm chủ nghĩa cùng sản mới triệt để giải phóng loài fan (!) tuy thế ai tiến hành nó đây? các đảng viên triển khai mới tất cả mấy năm sẽ be bét, mang đến nỗi rước thằng nào ra bắn cũng được. Vậy chẳng lẽ việc trọng đại này buộc phải nhường cho lũ cựu đại địa chủ và tư bạn dạng hay sao”?

Sau mấy chục năm nhiệt thành tận tụy với Đảng cùng sản, vào tuổi hoàng hôn của đời người, Tống Văn Công chấm dứt khoát vất bỏ cái “vòng kim cô” ông từ bỏ quàng lên đầu tự thủa còn là 1 thanh niên quăng quật quê hương miền nam bộ tập kết ra Bắc năm 1954.

Ngày 25 tháng hai năm 2014, ông gửi “Lời chia ly Đảng cộng Sản Việt Nam”. Ông nhận được không ít ý kiến đóng góp, trong những số ấy có nhà văn Thái Bá Tân có tác dụng một bài bác thơ tặng kèm ông với những câu: “… Trót đưa lên bàn thờ. Mong hạ xuống cũng khó. Làm rứa nào bây giờ? Một fan vì lý tưởng. Quyết tử cả cuộc đời. Đến già mới bỗng nhiên tỉnh. Đau, ko nói đề xuất lời. Nhỏ cháu những người ấy. Dẫu giỏi và thông minh. Cũng cạnh tranh lòng hiểu hết. Chiếc đau phụ thân ông mình”.

Về phần ông, Tống Văn Công dặn bản thân chớ nói năng như 1 kẻ vô can và buộc phải tự biết mình “ngu lâu”, là “tội đồ”. Ông viết: “Lúc nghe ông Nguyễn Văn Thiệu nói ‘đừng nghe cộng sản nói, hãy quan sát cộng sản làm’, tôi đến rằng, nói như ông Thiệu chẳng thuyết phục được ai! cho đến khi trải nghiệm cơ chế của Đảng cùng sản qua những thời kỳ, so sánh thông tin các chiều, mới chứng thực câu nói của ông Thiệu là bao gồm cơ sở”.

Rõ ràng Hồi cam kết Tống Văn Công không nhằm mục đích biện minh cho việc “ngu lâu” của người sáng tác mà chỉ để cho biết thêm việc nhận ra chân lý trong giai đoạn lịch sử vẻ vang vừa qua của nước ta thật không dễ! Ông đau đớn tâm sự: “Trải qua 56 năm vận động trong Đảng, nay nghiệm lại, thức tỉnh, ngấm được nỗi nhức lầm lạc vào tuyến phố lịch sử, buộc dân tộc vào tròng độc tài đảng trị bịt giấu sau dòng mặt nạ từ do, dân chủ”.

Và Tống Văn Công kết luận cuốn hồi ký bởi câu nói của Boris Yeltsin, một đảng viên cộng sản lão thành Nga và cũng chính là tổng thống trước tiên của Liên Bang Nga sau cơ chế Liên Xô: “Cộng sản ko thể thay thế sửa chữa mà phải hoàn thành khoát vất bỏ”.

Nhà xuất phiên bản Người Việt

Tháng Mười, 2016

Đinh quang đãng Anh Thái

Trước lúc vào chuyện

Ngày 25 tháng 2 năm 2014, tôi gửi “Lời chia tay Đảng cùng sản Việt Nam”. Sau đó, nhận được rất nhiều ý kiến cực kỳ khác nhau. Gs Tương Lai, bên văn Nguyên Ngọc, gs Chu Hảo mừng đến tôi Đã xong trách nhiệm của một đảng viên 56 tuổi Đảng. Nhà báo Kha Lương Ngãi, đơn vị văn an bình Minh phân chia sẻ: “Như yêu cầu ly dị sau cuộc hôn nhân dài 56 năm, cho dù trút được gánh nặng, tuy vậy sao ngoài chút bùi ngùi”! Nguyên công ty bút cung cấp tin Sáng hồ nước Ngọc Nhuận: “Đọc Lời phân chia Tay, tôi khôn xiết vui, bởi nó đóng góp đến dân nhà hóa đất nước”. đơn vị văn Thái Bá Tân đưa lên “phây” bài xích thơ tặng kèm tôi gồm có câu: “… Trót đưa lên bàn thờ. Hy vọng hạ xuống cũng khó. Làm nỗ lực nào bây giờ? Một tín đồ vì lý tưởng. Hy sinh cả cuộc đời. Đến già mới bỗng tỉnh. Đau, không nói đề xuất lời. Bé cháu những người dân ấy. Dẫu giỏi và thông minh. Cũng khó khăn lòng đọc hết. Cái đau phụ thân ông mình”. Tiến sĩ, phương pháp sư lưu lại Nguyên Đạt sau thời điểm kể tội kẻ từng là “cơ sở media của Đảng cùng Sản” đã nhận được xét “Quyết định bỏ Đảng của Tống Văn Công không quyết liệt, không lạc quan như lời phát biểu của luật pháp gia Lê Hiếu Đằng. Nó ko đanh thép bởi lập trường thô bạo của một trường Thu Hương”. Về phần mình, từ khi được mở mắt, ban đầu viết những bài xích góp ý với đảng cộng sản, dịp nào tôi cũng dặn mình chớ bao gồm nói năng như một kẻ “vô can” và đề xuất tự biết mình “ngu lâu”, là “tội đồ”. Lúc nghe tới ông Nguyễn Văn Thiệu nói “Đừng nghe cộng sản nói, hãy nhìn cộng sản làm”, tôi mang đến rằng, nói như ông Thiệu chẳng thuyết phục được ai! cho đến khi trải nghiệm cơ chế của đảng cộng sản qua các thời kỳ, so sánh thông tin nhiều chiều, mới xác nhận câu nói của ông Thiệu là có cơ sở! vị vậy tôi nghĩ, yêu cầu viết như thế nào để dễ lọt tai hàng tỷ đảng viên không được mở mắt và rất nhiều người bị nhồi vào não “ơn Đảng, ơn Bác”. Cùng với giọng nhẹ nhàng, nhưng tôi không lẫn tránh những yên cầu cấp bậc dân chủ hóa đất nước, thực hiện các quyền dân sự và bao gồm trị, tự do ngôn luận, tự do thoải mái lập hội, đơn vị nước pháp quyền với tam quyền phân lập, không được cho phép Đảng đứng trên hiến pháp, pháp luật. Bởi vì vậy nhưng tôi bị đảng cùng sản chỉ dẫn kiểm điểm mười lăm lần trong bầu không khí đấu tố. Cuối cùng, không gật đầu một đảng viên dám tự ý nói lời phân tách tay, ngày 6 tháng ba năm 2014, Đảng ra mắt quyết định: Khai trừ đảng viên Tống Văn Công vì đang có rất nhiều bài viết phát tán trên mạng internet xuyên tạc chủ trương chính sách, truyền bá những quan điểm trái với cương lĩnh, đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam; mặc dù đã được phân tích, giáo dục nhiều lần, nhưng không sửa chữa, khắc phục mà vẫn tiếp tục sai phạm ngày càng nghiêm trọng hơn, không còn đ tư cách đảng viên Cộng sản.

Ông Nguyễn Gia Kiểng – Tập vừa lòng Dân chủ Đa nguyên, trong bài “Thời điểm để nhìn thấy rõ Đảng cộng sản” đã mang lại rằng: Thực ra chúng ta không nên thù ghét đảng Cộng sản. Nó chỉ là một sản phẩm của lịch sử và văn hóa của chính chúng ta. Một dân tộc không có tư tưởng chính trị không khác một con tàu không phương hướng, mọi tai họa có thể xảy đến và cộng sản chỉ là một. Tôi đồng ý với nhận định và đánh giá này. Tôi “ngu lâu” là do những nguyên nhân lịch sử dân tộc và văn hóa đó. Cha tôi đi theo cộng sản từ thời điểm năm 1929. Buôn bản tôi, quận tôi, tỉnh bến tre tôi có không 80% số dân đi theo cùng sản, riêng rẽ nông dân hoàn toàn có thể lên mang lại 90%. Quan sát lại vài hiện tượng kỳ lạ trong kế hoạch sử: đa số những bạn trong nội các Trần Trọng Kim và các văn nghệ sĩ nổi tiếng thời tiền chiến hầu như đi theo Việt Minh. Những cơ quan liêu đầu óc của nước ta Cộng Hòa bị tình báo cộng sản thâm nhập, nhưng không tồn tại ở chiều ngược lại. Ông Nguyễn Thành Nhân quận ủy viên quận bố Tri bị quân đội việt nam Cộng Hòa vây hãm tứ phía, chạy thẳng vào nhà ông Tám Thương bao gồm hai người đàn ông là lính việt nam Cộng Hòa, một fan vừa bị Việt Cộng phun chết. Vậy cơ mà ông Tám yêu quý ôm chầm đem Thành Nhân, chuyển xuống hầm túng bấn mật. Tương đối nhiều trí thức xuất thân quan lại lại, tất cả lập trường kháng cộng, tiếp nối lại đồng ý cộng sản: Huỳnh Thúc Kháng, Phan Kế Toại, Bùi bằng Đoàn, Nguyễn Hữu Thọ, Trịnh Đình Thảo… các đảng viên cao cấp của Quốc Dân Đảng đưa sang lập trường cùng sản như trằn Huy Liệu, Nguyễn Bình… Dân biểu trái chiều trong nghị viện vn Cộng Hòa, nhà nhiệm tin báo sáng, ông ngô công đức, cha bị cùng sản xử tử, vậy cơ mà trong hồi cam kết của ông in đậm gần như dòng này: Có nhiều lúc trằn trọc khi nghĩ lý tưởng sẽ nằm trong tay của những người đang viết thân phụ mình và cuối cùng nhận họ là anh em, thì phải đặt tổ quốc trên hết. Học mang Hoàng Xuân Hãn vào lá thư đề ngày nhị tháng giêng năm Bính Tý (1996) gửi mang đến Võ Nguyên tiếp giáp đã viết: Nước ta chỉ có hai cuộc giải phóng mà thôi, thời 1416-1427 với Lê Lợi cùng Nguyễn Trãi và thời 1945-1975 với bác Hồ cùng các anhcái cần thiết trong cuộc giải phóng là cái Đức của người lãnh đạo, cái Đức đ cho địch không tìm cách mua chuộc mình và làm gương cho nhân dân giữ lòng yêu nước…” kể lại mọi điều trên đây, tôi không nhầm biện minh cho sự ngu lâu của chính mình mà chỉ để cho biết việc nhận ra chân lý trong giai đoạn lịch sử hào hùng của việt nam vừa qua cùng không dễ!

Trải qua 56 năm chuyển động trong Đảng, nay nghiệm lại, thức tỉnh, thâm nhập được nỗi đau lầm lạc trên tuyến phố nghiệt bửa của lịch sử, buộc dân tộc vào tròng độc tài đảng trị bịt giấu sau loại mặt nạ tự do, dân chủ.

Nhớ vài ba chuyện hồi nhỏ

Cha tôi bị bên nước thực dân quản thúc

Khoảng lên năm tuổi, vô tình tôi được biết phụ thân tôi, Tống văn Thêm, bút danh Tăng Ích, là người đang bị nhà nước trực thuộc địa Pháp quản ngại thúc. Hôm đó, thân phụ má chuẩn bị đưa tôi về quê ngoại thì bà nội gặng hỏi: “Con đang xin phép ban Hội tề chưa? Mình cần giữ mang đến đúng lề luật”.

Tôi vướng mắc hỏi cô tía tôi với cô kể: phụ thân tôi lên tp sài thành học trung học, sinh sống trọ công ty ông Đồ Nam lương y Bắc. Ông Đồ phái nam là học tập trò của Nguyễn Ái Quốc phái về chuyển động cộng sản. Chưng Nguyễn Tư nhỏ ông Đồ nam học thuộc lớp, chơi thân với thân phụ tôi. Chắc hẳn rằng vì gắng mà trong tương đối nhiều học trò nghỉ ngơi trọ, ông Đồ nam chọn thân phụ tôi nhằm tuyên truyền cùng sản. Sau đó 1 năm, phụ vương tôi quăng quật học, về bên xin ông nội tôi tìm máy chụp ảnh để đóng vai thợ hình ảnh đi chuyển động cách mạng (khi tôi biết thì ở góc cạnh nhà vẫn còn đó một đống phim bằng kiếng kích thước 20×30 cm). Vẻ ngoài “học cho xuất sắc chỉ để làm mọi đến Tây” của phụ vương tôi vẫn thuyết phục được ông nội, bà nội tôi.

Ngày một mon 5 năm 1930 phụ vương tôi gia nhập cuộc biểu tình hơn 200 người ở xã Tân Xuân, huyện cha Tri với bị bắt. Sau này tôi được nghe người các bạn của cha tôi là chú Huỳnh Dư phân bì (sau này là viên phó Cục làm chủ Thi công, cỗ Xây dựng thời ông Đỗ Mười làm cỗ trưởng) kể: “Cha mày với hơn chục con người làng an bình Tây bị bắt, nhốt vô Nhà câu hỏi (còn gọi là bên Vuông), trụ sở Ban Hội Tề của xã). Thằng Đội Xôm được chủ quận tía Tri phái vô chỉ huy tra tấn những người cộng sản. Nhà chú ngơi nghỉ gần công ty Việc, vì thế suốt tối nghe tiếng kêu la của rất nhiều người bị đánh đập, ko có gì chợp mắt!” Ông nội tôi phải chào bán nhiều ruộng đất để lấy tiền nhờ ông Sáu Lục, anh ruột ông nội, đang có tác dụng Hương công ty (vị trí lắp thêm nhì vào ban Hội Tề gồm 12 vị) lo lót, chuộc cho cha tôi, không bị đày ra Côn Đảo mà chỉ bị quản thúc tại nhà.

Sau khi tới trường biết đọc, tôi giở trường đoản cú điển Hán Việt của chũm Đào Duy Anh soạn từ 1932, xem tư tưởng từ cộng sản: Cái chủ nghĩa muốn tiêu diệt quyền tư hữu, đem tất cả các cơ quan sinh sản và sinh sản phẩm trên xã hội làm của chung của tất cả mọi người, đặt cơ quan thống kê và quản lý chung; về mặt chính trị thì chủ trương liên hiệp tất cả giai cấp lao động đ đánh đ chế đ tư bản”. Tôi lại tra cứu định nghĩa chế độ tư bản cũng trong sách này: Chế đ sản nghiệp lấy mưu lợi là mục đích, chế tạo ra hàng hóa là cốt mưu lợi, chứ không có cung cấp cho sự cần dùng”. cho dù chỉ phát âm lơ mơ, tuy thế tôi cũng cảm giác “tư bản” nối sát với “thực dân Pháp”, kẻ đánh chiếm nước mình, “cộng sản” phòng Pháp bởi vậy thì chắc chắn là là tốt.

Có điều lạ, mặc dù bị quản thúc, đi đâu chỉ có xin phép, vậy mà phụ thân tôi lại thường xuyên ngồi ở trong nhà Việc tiến công cờ tướng tá với ông hương thơm Cả Nga, dẫn đầu Ban Hội Tề. Mỗi lúc bà nội không đúng tôi đi kiếm gọi phụ vương tôi về nạp năng lượng cơm, tôi biết ngay là nên chạy tới nhà Việc, tìm lý do để dứt cuộc đấu cờ say đắm giữa một ông mở đầu nhà chức trách của chính sách thực dân với cùng 1 đảng viên cùng sản hiện giờ đang bị quản thúc! khoảng chừng năm 1980, em tôi là Tống Văn Cảnh, cán bộ ban tuyên giáo huyện ủy ba Tri được giao viết quyết lịch sử hào hùng đảng bộ Cộng sản xã an yên Tây. Quyển lịch sử vẻ vang có đoạn “cuối năm 1938 tên hương thơm Quản Nga theo lệnh thương hiệu Quận Mẫn sẽ khủng cha kềm kẹp nhân dân, tầm nã tầm bắt bớ cán bộ, đảng viên xã an bình Tây, bắt bọn ông mặt hàng đêm phải mang cây đi ngủ tập trung, để xem chừng cộng sản”. Năm 1938, tôi đã lên sáu, đến nay còn nhớ nhiều chuyện thời ấy, cơ mà không nhớ chuyện này. Tôi hỏi phụ thân tôi về đoạn văn trên, ông cười: “Nó viết theo chủ trương tuyên truyền bây chừ đó mà. Từ lúc làm cho Hương quản cho tới khi lên hương cả, ổng bao gồm bắt cán bộ, đảng viên nào đâu. Đảng viên nhưng mà không đi biểu tình hô hét lật đổ cơ chế thực dân Pháp thì họ cũng ko bắt. Ông Dương Bạch Mai đảng viên đảng cộng sản Pháp lịch sự Liên Xô học đại học Đông Phương của Stalin, năm 1932 về sài gòn làm báo cộng sản, vẫn đắc cử Hội đồng thành phố Sài Gòn. Ông Huỳnh Thúc Kháng hoạt động chống Pháp, bị tội phạm Côn Đảo 11 năm, ra tù túng lập báo giờ đồng hồ Dân tuyên truyền định hướng Duy Tân, vẫn được bầu vào Viện Đại biểu Trung Kỳ”.

Hóa ra thời thực dân Pháp rỡ giới thù địch giữa bên nước ở trong địa với những người dân không tạo thành chiến tuyến tàn khốc như hiện giờ giữa Đảng cùng sản với người dân đòi dân công ty tự do!

Gia đình yêu thương

Ông nội tôi có tía người con, mà lại chỉ có cha tôi là trai. Sau khi phụ thân tôi bị tóm gọn vì tội có tác dụng cộng sản, ông nội tôi lo ngại chuyện “nối giòng”. Có tín đồ mai côn trùng má tôi là Nguyễn Thị Thâm làm việc làng Giồng Tre (xã An Ngãi Trung) cho phụ thân tôi. Ông tôi đã chọn ngày tốt làm lễ “coi mắt”, nhưng thân phụ tôi không chịu đi. Ông tôi rút loại roi mây bảo, còn nếu như không chịu đi thì ở xuống phản nghịch “ăn roi”. Con trai trai trăng tròn tuổi vẫn ngoan ngoãn ở xuống chịu đòn.

Một tháng sau, nhân có câu hỏi tới Giồng Tre, phụ vương tôi hỏi chúng ta ở phía trên về cô Nguyễn Thị thâm đã khiến cho mình bị ăn roi. Cậu tư Đáo, con bạn chú thiết bị mười của má tôi đưa ra cớ nhằm đưa phụ thân tôi tới làm cho khách của ông nước ngoài tôi nhưng được má tôi pha trà rước ra mời. Buổi sáng này đã nên “duyên kỳ ngộ”. Hôm sau, thân phụ tôi hoan hỉ rót rượu mời các cụ nội tôi, xin nhấn lỗi vì đã cãi thân phụ mẹ, này xin được làm lễ “coi mắt”! Ông nội tôi cứ nghĩ phụ vương tôi vẫn ưng cô bé nào khác, đến lúc biết vẫn là cô nàng ở Giồng Tre, ông tôi bật cười: “Tại sao để ăn uống đòn rồi bắt đầu chịu đi”?

Sau lễ ra mắt, nhì họ quyết định các bước kế tiếp sau tập tục. Phụ vương tôi nên tới “ở rể” tại nhà ông bà nước ngoài tôi. Trong dở cơm đầu tiên, ông nước ngoài tôi núm chai rượu lên hỏi: “Con bao gồm biết uống rượu không?” phụ vương tôi đáp: “Dạ, gồm chút đỉnh”. Ông ngoại tôi rót đầy ly nhỏ, đưa cho phụ vương tôi. Thân phụ tôi rứa lấy, cảm ơn và uống cạn. Ông nước ngoài tôi cười bự nói bỗ bã: “Tao say mê mày! trong trường hợp này các thằng sẽ ỏn ẻn, dạ thưa, con lưỡng lự rượu chè. Sau khi lấy được con gái người ta rồi thì nó mới lòi ra bộ mặt giữ Linh!” Một hôm, bà nước ngoài tôi sai thân phụ tôi chặt trái dừa đến cậu út tôi uống. Phụ thân tôi cầm trái dừa xoay qua, quay trở lại mãi. Bà nước ngoài tôi nhìn thấy biết bé rể bản thân thuộc tuýp tín đồ “dài sườn lưng tốn vải”, đã bảo má tôi “kíp giải cứu cho chàng”.

Tết Tân Mùi, 1931 phụ thân má tôi có tác dụng lễ cưới và ngày rằm mon chín năm Nhâm Thân, 1932, tôi được ra đời. Tất cả lần cha tôi nói, ông ko dám tiếp tục nhận nhiệm vụ của đảng bởi vì nghĩ đến sự hiểm nguy cho má nhỏ tôi. Phụ thân tôi lý giải tên Công của tôi không hẳn là công hầu, cũng chưa phải công tư, mà là người công nhân thợ thuyền. Do vậy là ngày vừa bắt đầu sinh ra, tôi đã được giao mang đến ông Mã Khắc tứ (Karl Marx)! Một lần, thân phụ tôi gửi tôi cho ông thầy nhiều người biết đến coi tướng Đại Lục Tiên. Ông này nói: “Nếu sau này cháu làm thợ bạc đãi thì cạnh tranh ai phân bì kịp, thứ hai mới là làm cho biện lý.” Ra về, thân phụ tôi bảo, bé chớ tất cả làm thợ bạc, nếu làm thợ thì làm cho thợ mộc. Phụ vương tôi được cho biết đảng cộng sản là đảng của kẻ thống trị công nhân, tuy nhiên ông ko thể hình dung được công nhân là 1 tập thể lao cồn trong xưởng máy. Theo ông, thợ mộc, thợ hồ, thợ hớt tóc… là ách thống trị công nhân.

Tôi có như ý là trong cả tuổi thơ được sống trong một mái ấm gia đình đầy tình thương thương. Ông bà tôi dù bí thiếu bao giờ cũng dành tiền gạo cho tất cả những người ăn xin. Một lần, từ vùng tản cư, tôi trốn theo mấy anh mập vào vùng Pháp chiếm. Quá lúng túng đến tức giận, ông nội tôi buộc phải phạt roi đứa con cháu đích tôn. Tôi biết mình gồm lỗi đáng bị ăn đòn, bắt buộc không khóc, nhưng lại ông tôi vừa khẽ nhịp roi, vừa nức nở nghẹn ngào. Trái lại, bà nội tôi không khi nào vì tức giận nhưng đánh cháu, bà tôi đánh vị “thương đến roi, mang đến vọt”. Một lần, bà giê lúa, Tôi chạy nhảy có tác dụng đổ lúa, bà bảo ko nghe, đến khi tôi có tác dụng đổ lúa lần lắp thêm hai, bà ra lệnh: “ Về nhà, nằm sẵn ở bộ ván”. Tôi về ở khóc một lúc thì ngủ. Đến dở cơm chiều, được call dậy, tôi mừng bởi nghĩ đã thoát khỏi ăn đòn. Tuy nhiên không thoát được, sau bữa cơm, bà rảnh rỗi ngoái trầu, ăn trầu xong mới khẽ gọi, “Công đâu? Ra cúi xuống đây!” Bà không còn nóng giận, lờ đờ phân tích loại hư chiếc sai của cháu tới cả không thể tha thứ. Còn phụ vương tôi thì ông chỉ vung roi với nhỏ khi nổi giận. Ông hay dặn: “Hể thấy phụ thân nổi rét thì con mau mau chạy biến đi! Đừng tất cả đứng đó, phụ thân đánh chết.”

Ông nội và cha má tôi phần đông mua không ít sách. Lúc bé dại tôi mê thích nằm nghe má phát âm Truyện Kiều và các loại thơ. Nghe nhiều lần, tôi nằm trong từng đoạn, dù không hiểu biết nhiều gì. Khi biết đọc, chủ nhật, ngày hè, tôi thường phát âm truyện Tàu đến ông nội, bà nội nghe. Tôi sớm theo thông tin được biết quê mình có những chí sĩ yêu nước đôi khi là đầy đủ nhà thơ như Phan Thanh Giản, Nguyễn Đình Chiểu, Phan Tòng, bà Sương Nguyệt Anh nhà thơ sáng sủa lập nữ giới Chung, tờ báo đầu tiên của thiếu phụ Việt Nam… Tôi phù hợp Phan Thanh Giản, một ông quan lại suốt triều vua, đã gồm có câu thơ cảm thương tín đồ vợ: “ Đường mây mỉm cười tớ mê man rong ruổi; trướng liễu mến ai kẻ giá buốt lùng…” khi biết nghĩ mang lại vận nước, tôi mê say câu “Non nước tung tành hệ bởi đâu” của cầm Đồ. Năm 18 tuổi vào Vệ Quốc Đoàn, tôi động viên mình “mặc kệ thằng Tây, đạn nhỏ, đạn to, xô cửa ngõ xông vào như chẳng có” vào Lời Điếu Nghĩa Sĩ đề nghị Giuộc.

Bất hạnh lớn số 1 của tôi là má tôi bị viêm phổi chết thật năm tôi bắt đầu lên bảy. Phụ vương tôi là bác sĩ Đông y tốt chữ Nho, nhưng ông lập bài bác vị thờ má tôi bằng văn bản quốc ngữ. Ở giữa nần giấy màu xanh kẻ hai chữ lớn màu trắng: VỢ TÔI. Phía hai bên là nhị câu đối giờ đồng hồ Việt: “Chồng khóc, con kêu thấy chỉ đáp thăng làn nước mắt”. “Vợ hiền, dâu thảo, tìm địa điểm họa cô cảnh chiêm bao”. Rất nhiều buổi, cha tôi ngồi bên bàn thờ làm thơ như trao gởi chổ chính giữa linh với má tôi. Đáng tiếc nuối là tôi chỉ nhớ được một vài ba câu nhưng mà trái tim non nớt cảm nhận được: “Xuống đất hóa bùn sẽ gặp mặt nhau.”

Ông già tía Tri

Giữa năm 1942 từ xã an bình Tây, tôi quốc bộ hai cây số để vào học lớp ba trường đái học tía Tri. Lúc ấy, Nhật đã chiếm Đông Dương nhì năm. Bên Pháp, thống chế Pétain đầu sản phẩm Phát xít Đức, ở Đông Dương, toàn quyền Decoux hàng phục Phát xít Nhật. Để lấy lòng người Việt, Decoux cho cải tiến và phát triển phong trào hướng đạo, mang lại lập sảnh vận động, trở nên tân tiến bóng đá, thể thao thể thao, mang đến học tân nhạc… Theo phong trào phía đạo, học tập sinh cửa hàng chúng tôi mặc bộ đồng phục quần đỏ áo sơ mày trắng. Trường đái học tía Tri mời nhạc công từ thánh địa Giồng Tre cho tới dạy học sinh các bài bác hát Pháp như La Marseillaise, Maréchal nous voilà… và những bài bác tân nhạc nước ta như Tiếng gọi sinh viên, bên trên sông Bạch đằng, Ải đưa ra Lăng… Ông đốc Trinh của trường đái học ba Tri đặt lời Việt mang lại một bài xích hát Pháp bao gồm nội dung mệnh danh Pétain và tổ chức chính quyền thực dân cư Đông Dương: