Từ bao đời nay, phần lớn người Mông làm việc Lào Cai phụ thuộc vào rừng, coi rừng là sự việc sống. Bởi đó, bà bé đi rừng vào mùa nào, được chặt cây gì, lứa tuổi chừng nào, chỉ được săn những con vật nào đều phải sở hữu luật tục của cộng đồng quy định cố thể.

Bạn đang xem: Dao đi rừng của người mông


*
Người Mông hái nấm hương thơm trên rừng. Ảnh: Tuấn Ngọc

Ông Giàng Seo Gà, huyện Sa Pa mang đến biết: thời gian đẹp tuyệt vời nhất để đi rừng là đầu mùa Đông, từ vào cuối tháng 9 cho tháng 2 âm lịch. Đây là lúc cây cỏ và quả trong rừng chín, những loại củ, nấm mèo ngon nhất. Mùa tất cả măng vầu, măng đắng... Đi rừng mà ko kể mùa thì vô cùng tốn công, tốn sức nhưng chẳng có kết quả gì.

Trước từng chuyến đi, bà con người Mông đều chuẩn bị rất kĩ lưỡng thứ dụng, lương thực, đồ uống dọc đường.

Theo ông Thào Seo Sình, sinh hoạt thôn Khai Phàng, xã phiên bản Già, huyện Bắc Hà, đặc biệt quan trọng nhất khi đi rừng chính là lửa. Lửa vừa nhằm đun nấu thời điểm hết vật ăn, thức uống, vừa nhằm phòng thú dữ tấn công. Với cùng một thợ rừng lão luyện, chỉ cần phải có một bé dao với một chiếc bật lửa là có thể tồn trên trong rừng hằng tháng trời.

Ngoài ra, với người đi rừng một điều đặc biệt quan trọng không kém chính là nguồn nước. Bạn ta rất có thể nhịn đói vào vài ngày, nhưng mà nếu nhịn khát đi vào rừng thì chỉ một ngày đang lả đi ngay. Thông thường, lúc nước có theo không đủ, đang phải tìm về những khe suối.

Xem thêm: Xem Trực Tiếp Chung Kết C1 2021 Chiếu Trên Kênh Nào ? Lịch Thi Đấu C1

Tuy nhiên, để tìm được khe suối, tuyệt mạch nước ngầm khôn cùng mất thời gian. Vậy nên, thợ rừng sẽ tận dụng mối cung cấp nước từ cây cỏ có sẵn xung quanh như cây măng, hồ đề hoặc cây xẹ. Với cả 2 các loại cây này, tín đồ ta chỉ cần dùng dao chặt, từng đoạn khoảng tầm 2, 3 khúc rồi dựng loại đầu lên nhằm dốc phần đa tia nước xuống. Cứ một sải cây đầy đủ một fan uống.

Theo ông Giàng Seo Gà, ai bắt đầu đi rừng cũng được ông thân phụ truyền cho biện pháp thử cây nào lấy được nước uống, cây nào bao gồm uống được tuyệt không, chỉ bằng cách nếm thử một chút. Thấy nó ngọt và không tồn tại chất cay, đắng thì cây đó gồm nước uống được.

Để kị tình cảnh “kẻ săn mồi trở thành con mồi” lúc đi rừng, không tính lương thực, nước uống, bật lửa, fan Mông còn tồn tại một ống tre nhỏ đựng bồ hóng trộn cùng với quả người thương hòn, một ít dầu thông. Đây là mọi thứ thuốc ngừa côn trùng rất hiệu quả.

Người Mông có câu “rắn theo đóm ăn tàn”. Bởi loài rắn ưa chỗ ấm áp, thường bò tới chỗ bao gồm đốm lửa, tàn lửa nhằm sưởi ấm. Ông Thào Seo Sình kể, khi ở rừng ban đêm, bạn Mông thường sẽ có một ít hồng hoàng, hay còn gọi là lưu huỳnh trong bạn để lúc đốt lửa, không sợ rắn, rết, nhện độc đến cắm mình.

Luôn xử sự tôn trọng, hòa hợp với rừng như vậy từ bao đời nay, cuộc sống đời thường của tín đồ Mông với rừng luôn luôn song hành với nhau. Họ đã cùng cả nhà giữ gìn, truyền lại cho con cháu tình thân với phần đông cánh.