Bên cạnh hầu hết lời chúc 20/11, đều tấm thiệp 20/11, hãy thuộc gửi những bài bác thơ 20/11 xuất xắc và chân thành và ý nghĩa nhất đến các thầy cô nhân thời cơ Nhà giáo Việt Nam, ngày tôn vinh những công huân to lớn của các Thầy giáo, các Cô giáo.


*

1. Tín đồ đi dệt mong mơ

Chiều buông rộn giờ ve ngân

Bước chân thầy chợt chậm dần đường xưa

Một đời dệt thảm mong mơ

Để em gồm một tuổi thơ huy hoàng.

Bạn đang xem: Bài thơ về cô giáo nhân ngày 20 11

Đò đầy gánh mong mơ sang

Đổ về bến hứa hẹn vững kim cương thầy trao

Thời gian tựa giấc chiêm bao

Quay đi ngoảnh lại sẽ vào tuổi ông.

Cảm ơn bao ước mơ hồng

Dưỡng nuôi ý chí nặng nề không chịu đựng lùi

Hôm ni vững bước đường đời

Nhờ công thầy đã một đời bón chăm.

2. Cô Thầy tôi

Trong ngôi trường vất vả dạy đàn con

Chẳng hổ hang gian lao quãng thân mòn

Ló sáng rạng đông cơm mãi vội

Về tối lịm tắt bữa chưa ngon.

Âm thầm chỉ dẫn ơn luôn nhớ

Lặng lẽ khuyên nhủ răn nghĩa vẫn tròn

Áo đẫm mồ hôi toàn vết mờ do bụi phấn

Cô Thầy khổ nhọc tựa nghìn non.

(Tứ Gia)

3. Tri ân người điều khiển đò

Tri thức rất lâu rồi trở lại đây,

Ân tình sâu nặng của cô ấy thầy!

Người mang tia nắng soi đời trẻ;

Lái chuyến đò chiều sang trọng bến đây?

Đò đến vinh quang nơi đất lạ;

Cám ơn tín đồ đã lái đò hay!

Ơn này trò mãi ghi vào dạ…


Người đã giúp con thừa đắng cay!

(Nguyễn Trung Dũng)

4. Gởi về thầy giáo dạy văn

Có thể bây giờ cô sẽ quên em

Học trò vượt nhiều, làm sao cô nhớ hết

Xa ngôi trường rồi, em cũng đi biền biệt

Vẫn nhớ lời trường đoản cú nhủ: đã về thăm

Có thể hiện giờ chiếc lá bàng non

Của ngày em đi sẽ úa màu nâu thẫm

Ai đang nhặt dùm em xác lá

Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

Ước gì... Bây giờ chỉ là mơ

Cho em được trở về chốn ấy

Giữa đồng đội nối vòng đeo tay thân ái

Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em ghi nhớ hoài tiết học tập đầu tiên

Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"

Và chẳng ai học kết thúc bài học làm người!

Chúng em chú ý nhau rúc rích tiếng cười

Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo loại đời xuôi ngược

Vị cay chua thuở như thế nào cứ ngấm đẫm bờ môi

Những lúc ai oán em ghi nhớ quá - Cô ơi!

Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...

5. Người điều khiển đò

Một đời fan - một dòng sông...

Mấy ai có tác dụng kẻ đứng trông bến bờ,

"Muốn qua sông phải lụy đò"

Đường đời muôn cách cậy nhờ tín đồ đưa...

Tháng năm dầu dãi nắng và nóng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu thương xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc - mái đầu sương

Mãi theo ta mọi muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đấy đây

Thầy gửi tiếp số đông đò đầy qua sông...

(Thảo Nguyên)

6. Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, nay ta lag mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi mọi tháng ngày thân thương

Những ngày vui của một thuở cho trường

Đang nhận thấy theo từng chòm mây trắng.

Con nhớ lắm những thời xưa đằm thắm

Cô dậy con từng đường nét chữ vần thơ

Cô đưa nhỏ gõ góc cửa cuộc đời

Và điệu đà của một tín đồ con gái.

Tâm hồn con, một nỗi ảm đạm dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi bé khóc

Vầng trán cô đông đảo vần nhăn se sắt

Âu yếm quan sát chúng con

Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền

Vẫn ngỗ nghịch hotline cô là “trại chủ”

Và chúng con là những bé cừu nhỏ nhắn nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.

Khi hầu hết ngày cuối của thời học viên sắp qua

Con bắt đầu giật mình nhận biết một điều nho nhỏ

Một tình thương mênh mông và vô tận

Cô dành cả đến những bé cừu bé dại chúng con.

(Hiệp Hòa)

7. Không đề

"Mãi mãi bên bé tiếng của Thầy vang vọng.

Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua.

Bài giảng của thầy như lẹo cánh cầu mơ,

Cho con cất cánh khỏi vùng trời cổ tích.

Có đông đảo lúc thầm lặng nhỏ ngắm,

Vầng trán thầy ứ đọng lại những nếp nhăn...

Tuổi thơ con như các ánh trăng rằm,

Sao khám phá nổi lòng thầy thuộc năm tháng.

Đã qua rồi một thời và bé đã lớn.

Bài học tập đầu đời nhỏ hiểu được thầy cô.

Xem thêm: Cách Sử Dụng Ấn Đền Trần - Cách Dùng Ấn Đền Trần Hiệu Quả Trong Năm 2015

Lời đáp án cho con không hề là ẩn số

Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la.

Ở chỗ xa theo hương bay của gió,

Con nhờ cất hộ lòng bản thân tôn kính mang lại thầy yêu".

Người đi dệt ước mơ

Chiều buông rộn giờ ve ngân

Bước chân thầy bất chợt chậm dần mặt đường xưa

Một đời dệt thảm cầu mơ

Để em bao gồm một tuổi thơ huy hoàng.

Đò đầy gánh mong mơ sang

Đổ về bến hẹn vững vàng thầy trao

Thời gian tựa giấc chiêm bao

Quay đi ngoảnh lại đang vào tuổi ông.

Cảm ơn bao cầu mơ hồng

Dưỡng nuôi ý chí khó khăn không chịu lùi

Hôm ni vững cách đường đời

Nhờ công thầy sẽ một đời bón chăm.

8. Cảm ơn thầy cô

Uống nước thì buộc phải nhớ nguồn

Ăn trái thì phải nhớ người trồng cây

Dạy ta biết chữ hôm nay

Thành người có lợi công cô ơn thầy.

Lỡ mếm mộ nghiệp lái đò

Chỉ ý muốn truyền dạy học trò thành công

Thầy cô làm sao chẳng ao ước trông

Chúng con buộc phải nhớ ghi lòng tạc ơn.

Dạy từng đứa con trẻ thành Nhơn

Truyền từng bài xích giảng phấn mòn cổ đau

Chỉ muốn trò gọi thật mau

Cười vui trong dạ khổ lao cũng mừng.

Thời gian thoăn thoắt chẳng ngừng

Thầy cô vẫn dạy trò cưng của mình.

"Qua Sông thì đề xuất lụy Đò"

Mấy ai qua khỏi nhớ Đò ngày xưa

Người chèo dẫu bao gồm nắng mưa

Vượt qua sóng dữ, vẫn chuyển học trò.

Cúi đầu xin lỗi thầy cô

Lâu rồi bé cũng quên đò từng đưa

Chữ đầy hại nói thêm thừa

Công lao dạy dỗ chẳng khua trống kèn.

9. Ru lại ơn thầy

Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy

Lời ru bay bướm tự ngày ấu thơ

Thầy cầm tay viết i tờ

Dạy nhỏ đạo lý sống cho ra người.

Một đời cần cù thầy ơi

Đưa bao cầm cố hệ cho tới bờ tương lai

"Nửa chữ cũng vẫn luôn là thầy"

Lời ông phụ vương dạy có sai bao giờ.

Dẫu đời không đẹp như mơ

Tình thầy cô với học tập trò bền lâu

Tóc con giờ đã bạc tình màu

Lại ru con cháu cũng từ câu ơn thầy.

10. Chúc mừng thầy cô

“Muốn lịch sự thì bắc mong Kiều

Muốn con hay chữ thì yêu mang thầy.”

Lời ca văng vẳng đâu đây

Nồng thơm hương thơm sữa dâng đầy khát khao

Dù đến xa mãi phương nào

Ân tình thầy dạy làm sao quên lời.

Dù mang đến đi bốn phương trời

Nghĩa nhân một thuở trọn đời ko quên.

11. Người lái đò

Suốt một đời đưa đón khách qua sông.

Ai còn nhớ người lái đò thầm lặng?

Vẫn ngược xuôi, mặc dù gió mưa xuất xắc nắng

Tiễn bạn đi... Biền biệt chẳng về thăm.

Vẫn yên lẽ, bằng toàn bộ cái tâm

Vì sự nghiệp trồng bạn đầy cao cả

Đôi dòng thơ, vậy cho lời cảm tạ

Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe bình an.

Mong thầy cô luôn luôn hạnh phúc ngập tràn

Nghĩa thầy trò suốt đời ghi tự khắc mãi

Sau bao năm con trở về kiếm tìm lại

Bến sông đây, fan đưa đò giờ đồng hồ đâu?

Dẫu thời hạn có làm bạc bẽo mái đầu

Tình thầy trò chẳng khi nào phai nhạt

Bỗng trong thâm tâm một nỗi bi ai man mác

Thầy cô đâu giữa trăm vạn nẻo đường?

12. Hoa nở trên lối ưu tư

Dòng đời khéo chọn nghiệp duyên

Đưa đò tri thức phi thuyền nhân văn

Ươm cây từ đất khô cằn

Một đời lo nghĩ, khuyên răn răn "nết người"!

Tâm hồn chăm bón giỏi tươi,

Tưới câu nhân nghĩa, bao người nên danh.

Con thuyền thừa sóng chòng chành

Mái chèo thời điểm mỏi, liêm thanh dặn lòng!

Khơi cái câu cá nước trong

Bất công không hết! chạnh lòng niềm mơ

Dòng sông luôn có bến bờ

Người đi còn nhớ, tín đồ mơ...đợi gì?

Một đời tận tụy, tâm tri

Phấn vương vãi khóe đôi mắt để do tương lai.

Hiền nhân, tài chí, nghiệp dài,

Cho đời hoa nở mai sau - Ơn Người!

(ĐNT)